HOME

 
 

CHÚA GIÊSU CHỊU PHÉP RỬA - A

Is 42:1-4,6-7; Cv 10:34-38 ; Mt 3, 13-17
 

An Phong op : Cùng Với Đức Giêsu bước vào cuộc đời

G. Nguyễn Cao Luật op : Người Con Của Thiên Chúa

Fr. Jude Siciliano, op : Nhiệm Vụ Người Tôi Trung Thiên Chúa

Giacôbê Phạm Văn Phượng op : Con Thiên Chúa

Bernard Huỳnh Hữu Phúc op : “Hăy Sống Ơn Gọi Là Con Cái Chúa”

Đỗ Lực op : Khi Thánh Giá Xuống Đường

 


An Phong op

Cùng Với Đức Giêsu bước vào cuộc đời
(Mt 3, 13-17)

Hôm nay lễ Chúa Giêsu lănh phép Rửa của Gioan tẩy Giả trong ḍng nước sông Giođan. V́ muốn liên đới với các tội nhân, muốn ḥa đồng với mọi người chung quanh, Đức Giêsu đă khiêm tốn bước xuống ḍng Giođan lănh phép Rửa. Phép Rửa của Gioan là phép Rửa chuẩn bị cho mọi người bước vào thời đại Cứu thế. Đức Giêsu chính là người mở ra thời đại cứu thế đó, cũng chính là Đấng Cứu thế đến trong trần gian, cũng chính là Người Tôi Tớ của Giavê đă được ngôn sứ Isaia loan báo từ 8 thế kỷ trước.

Lời Đức Chúa Cha "Đây là Con yêu dấu của Ta, Con đẹp ḷng Ta" có cùng ư nghĩa như lời Thiên Chúa nói với Người Tôi Tớ đau khổ trong sách ngôn sứ Isaia "Đây là tôi tớ của Ta, người Ta chọn lựa, nơi Người, tâm hồn Ta được vui thỏa...". Và Thánh Thần ngự xuống trên Người như một bồ câu, tức là Thánh Thần ngự xuống trên Đức Giêsu là Đấng siêu việt, ngự xuống như chim bồ câu ngự xuống (chứ không phải Thánh Thần là như chim bồ câu).

Đây thực là một cuộc Thần hiện, có Cha - Con và Thánh Thần. Qua cuộc thần hiện này, Thiên Chúa đến qua Đức Giêsu như lời nói với nhân loại và từ nay trở đi, Nước Trời đă có ngay nơi đây, nơi chính con người Đức Giêsu.

Thời đại Cứu thế là thời đại Thiên Chúa đổ tràn hồng ân, tha thứ và cứu độ con người. Đức Giêsu Đấng Cứu thế đă đến chia sẻ cuộc sống của con người, chứ không phải để phán xử "từ trên cao". Người khước từ thống trị, bạo lực, áp đặt. Người cứu độ con người bằng cách hạ ḿnh đến tận cùng cho đến chết trên thập giá.

Bước xuống ḍng sông Giođan là Người bước vào ḷng đời, chia sẻ thân phận con người.

Bước xuống ḍng sông Giođan là Người đảm nhận cuộc đời này, đóng một vai tṛ khiêm hạ, nhưng cuối cùng lại trở thành vai chính trong kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa.

Bước xuống ḍng sông Giođan là Người muốn thánh hóa ḍng sông cuộc đời này, nơi đó chất chứa biết bao hy vọng, niềm vui, nỗi buồn và cả tội lỗi nữa.

Cùng với Đức Giêsu, Đấng liên đới với nhân loại nghèo khó và yếu đuối, người kitô hữu được mời gọi để sống cuộc đời liên đới. Mọi ước muốn thống trị, đè bẹp, áp đảo, cho ḿnh là quan trọng đều trở thành không phù hợp.

Cùng với Đức Giêsu, nhờ bí tích Rửa tội, người kitô hữu trở thành những người con yêu của Thiên Chúa, được Thiên Chúa Cha chuẩn nhận, được đón nhận Chúa Thánh Thần.

Cùng với Đức Giêsu bước vào ḍng sông cuộc đời, người kitô hữu được mời gọi xây dựng các giá trị trần thế, kiến tạo một thế giới yêu thương, nơi Thiên Chúa là Cha và mọi người là anh chị em với nhau.

Lạy Chúa,

Chúng con đă được thanh tẩy trong Thánh Thần của Người,

chúng con đă lănh nhận sứ mạng yêu thương.

Xin sai chúng con đến khắp nơi gieo rắc t́nh yêu thương.

Xin giúp chúng con đừng quấn ḿnh trong sợ hăi hay hờ hững.

Xin đặt trên môi miệng chúng con

một ngôn ngữ mới, ngôn ngữ t́nh yêu, kiến tạo và hy vọng,

để con người hôm nay nghe được sứ điệp cứu độ của Chúa.


G. Nguyễn Cao Luật op

Người Con Của Thiên Chúa
(Mt 3, 13-17)

Bây giờ cứ thế đă …

Khi "xuất hiện" bên bờ sông Gio-đan, theo cái nh́n bên ngoài, Đức Giêsu không có vẻ ǵ là người đặc biệt. Người ḥa ḿnh vào đoàn dân, vào giữa làn sóng người tuốn đến xin Gioan làm phép rửa. Người là một người giữa muôn người.

Lúc ấy, tiếng tăm của Gioan lừng lẫy khắp nơi. Lời giảng của ông làm rung động ḷng người. Thiên hạ t́m đến với ông để xin thanh tẩy, kể cả hàng đầu mục Do-thái, cả những người thu thuế và binh lính (x. Lc 3,10-14). Đó là cả một ḍng người đi t́m ơn cứu độ, là ḍng lịch sử nhân loại chờ mong được cứu thoát. Và Đức Giêsu đă đi vào trong ḍng người đó, thể hiện tính cách "ở cùng" đến tận căn bản : tham dự trọn vẹn vào cuộc sống con người để rổi từ đó đưa con ngươi đi lên.

Mặc dầu đi giữa đoàn người sám hối, nhưng Đức Giêsu không hề có tội để được tha thứ. Người muốn đồng hóa ḿnh với nhân loại đến nỗi đă tự nhận ḿnh là "Con Người". Chính v́ vậy Người đă ḥa ḿnh vào ḍng người đến xin Gioan làm phép rửa.

Xưa kia, lúc lên 12 tuổi, Người đă nói đến bỗn phận của Người là thi hành ư muốn của Chúa Cha. Lúc này, Người cho thấy thánh ư Chúa Cha là ǵ : loài người được cứu độ. Tại Đền thờ, Người đă nhấn mạnh đến nguổn gốc thiêng liêng của ḿnh, đến lệnh truyền của Chúa Cha. C̣n tại sông Gio-đan, Người cho thấy rơ Người "nên một" với nhân loại.

Với Đức Giêsu, lịch sử cứu độ bước sang một khúc quanh mới, khúc quanh có tính cách quyết định. Đức Giêsu đă ḥa ḿnh trong đám nạn nhân của tội lỗi để phục vụ họ. Người đă tự nộp ḿnh trong tay những kẻ tội lỗi và để cho họ tố cáo, mặc dù Người chẳng hề vương tội lỗi. Người cũng đă chịu cắt b́ đúng theo Lề Luật, như là người đă bị ô uế bởi tội, và giờ đây, cùng với mọi người, Người đă đến với Gioan...

Một sự ḥa ḿnh đến tận cùng !

Đàng khác, theo thánh Mát-thêu, phép rửa Đức Giêsu lănh nhận nơi Gioan gợi lại và tóm tắt toàn bộ lịch sử của dân Ít-ra-en, một dân không ngừng vượt qua "bởi nước" (tức là đi xuống tận vực sâu, để rổi từ đó đi lên và được sống - nhờ ân sủng Chúa ban). Như vậy, thánh Mát-thêu có ư nhấn mạnh rằng Đức Giêsu là người nối tiếp của dân Ít-ra-en, là người làm cho "dân được tuyển chọn" đạt được ư nghĩa cao cả nhất của ḿnh.

Trong ḍng người đông đảo ấy, Gioan đă nhận ra Đức Giêsu. Sững sờ và kinh ngạc, ông thưa : "Chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi" (Mt 3,14). Gioan biết rơ thân phận ḿnh, ông thấy ḿnh bất xứng và đă từ chối làm phép rửa cho Đức Giêsu, nhưng Người đă trả lời "Bây giờ cứ thế đă...".

Bây giờ cứ thế đă... để thánh ư Chúa Cha được chu toàn : Đức Giêsu nên giống mọi người.

Bây giờ cứ thế đă... biến cố hôm nay mới chỉ là khởi đầu cho những điều lớn lao hơn, lạ lùng hơn.

Với Gioan, điều xảy ra hôm nay khó có thể chấp nhận, nhưng đó chưa phải là tất cả. Hôm nay mới chỉ là khúc dạo đầu cho một phép rửa khác có năng lực đem lại ơn cứu độ.

Một Cuộc Tấn Phong

Trong tŕnh thuật của thánh Mát-thêu, người ta thấy có tất cả những dấu hiệu về việc sáng tạo :

+ Gioan, người sống trong sa mạc, dấu hiệu về sự đoạn tuyệt.

+ Nước sông Giođan, từ đó Đức Giêsu bước lên, như ra khỏi ḷng mẹ.

+ Các tầng trời mở ra.

+ Thánh Thần dưới h́nh chim bồ câu.

Thực ra, tiếng nói từ trời công bố Đức Giêsu là Con yêu dấu của Chúa Cha, vĩnh cửu không phải là nói lên một điều ǵ mới. Không phải lúc này Chúa Cha mới công nhận Đức Giêsu là Con. Đức Giêsu muôn đời vẫn là Con Thiên Chúa. Hôm nay chỉ là lời công bố long trọng về một sự việc vẫn có trong vĩnh cửu, và hôm nay được tỏ hiện trong thời gian cho mọi người được biết: Đức Giêsu là Đấng Trung Gian giữa Thiên Chúa, là Đấng nối kết trời với đất.

H́nh ảnh Đức Giêsu ch́m trong nước gợi lại việc sáng tạo và lụt hồng thủy; đất ch́m trong làn nước; đồng thời h́nh ảnh Mô-sê và đoàn dân ra khỏi Biển Đỏ.

Như vậy, việc Đức Giêsu chịu phép rửa tại sông Gio-đan là biến cố kết thúc cuộc đời ẩn dật của Người, và mở ra đời sống công khai. Khi Người bước xuống ḍng sông, người ta chỉ biết Người như mọi người khác, là con bà Ma-ri-a. Nhưng khi từ dưới sông bước lên, Người tỏ ḿnh ra - và được công nhận - là Đấng Vĩnh Cửu, là Con Thiên Chúa. Trong khi trở nên hoàn toàn giống nhân loại, ngoại trừ tội lỗi, Người vẫn là Con Thiên Chúa. Và Thánh Thần đă tấn phong, đă thánh hiến Người, Chúa Cha đă nói rơ Người là Con chí ái. Thực là một cuộc tấn phong, một cuộc xức dầu đặc biệt. Xức dầu để sai đi.

Trong cuộc tấn phong long trọng này, Đức Giêsu vẫn thể hiện tính khiêm tốn. Ở đây, người ta nhớ lại lời ngôn sứ I-sai-a diễn tả về Người Tôi Tớ của Thiên Chúa : "Không kêu la... không bẻ gẫy cây sậy bị giập" (Bài đọc I), và "đi tới đâu là Người thi ân giáng phúc tới đó" (Cv 10,38). Đức Giêsu được sai đến trần gian không phải để thống trị, nhưng là để hiến mạng sống hầu chuộc lại con người cho Thiên Chúa.

Dầu vậy, trong nét khiêm tốn và hiền lành, Đức Giêsu vẫn cho thấy tính cương quyết. Khiêm tốn nhưng không yếu đuối, hiền lành nhưng không nhu nhược. Người đă vững vàng thi hành trọn vẹn sứ mạng đă được trao phó, dù phải hy sinh cả tính mạng.

Nh́n xa hơn, cuộc tấn phong này là biến cố báo trước cuộc tử nạn và phục sinh. Sau này, trong cuộc đời công khai, Đức Giêsu đă nói đến một thứ phép rửa khác Người phải chịu, tức là cuộc Thương khó, một phép rửa bằng máu (x. Mc 10,38; Lc 12,50). Phép rửa trong nước hôm nay là bước khởi đầu, c̣n phép rửa trong máu là điểm kết thúc. Do đó, h́nh ảnh Đức Giêsu từ ḍng sông Gio-đan bước lên cũng báo trước việc Người sẽ bị d́m trong sự chết, được mai táng trong mổ, và sẽ bước ra khỏi đó vào ngày phục sin. Và lời tuyên phong của Chúa Cha cũng sẽ đạt được ư nghĩa trọn vẹn trong mầu nhiệm Phục Sinh.

Như thế, cuộc hiển linh hôm nay, tuy có tính cách dịu dàng và long trọng, nhưng chỉ mới là khúc dạo đầu cho một cuộc chiến đấu, mới chỉ là những tuyên bố đầu tiên cho một tương lai dài. Tất cả đều hướng tới mầu nhiệm Tử Nạn và Phục Sinh. Vinh quang hôm nay hứa hẹn cho vinh quang trọn vẹn của Ngày Phục Sinh.

Con Đường Đi Lên

Hôm nay, người Kitô hữu mừng lễ Rửa tội của ḿnh. Nhờ bí tích Thánh Tẩy, mỗi người đă trở thành Con Thiên Chúa, và được sống với Người, v́ đă được d́m trong sự chết và sống lại của Đức Kitô. Ngày nay, không c̣n phép rửa của Gioan, nhưng là mầu nhiệm Tử Nạn và Phục Sinh của Đức Kitô.

Tuy vậy, như Đức Giêsu, việc lănh nhận bí tích Thánh Tẩy mới chỉ là bước khởi đầu, chứ chưa phải là kết thúc, mỗi người Kitô hữu sẽ cảm nghiệm dần dần về thực tại lớn lao ấy, đồng thời thể hiện nỗ lực sống của ḿnh để đạt tới tầm mức viên măn như Thiên Chúa mong muốn.

Bên bờ giếng rửa tội, cũng một Thần Khí xưa kia xuống trên Đức Giêsu, đă được ban cho người Kitô hữu, giúp họ sống thân mật với Chúa, và tiến bước trong niềm vui. Nhờ Thần Khí thúc đẩy, họ luôn trở thành những con người mới trong Đức Kitô, luôn chiến đấu chống lại các nết xấu, và cương quyết chu toàn những cam kết của một người con.

"Con là Con Ta"
Đó là lời Chúa Cha nói với Đức Giêsu,
cũng là nói với mỗi người chúng ta.

"Con là Con Ta"

Đó là một hồng ân - một kinh nghiệm

phải đón nhận và sống mỗi ngày.


Fr. Jude Siciliano, op

Nhiệm Vụ Người Tôi Trung Thiên Chúa
(Mt 3, 13-17)

Thưa quư vị.

Nói một cách tổng quát, ba Tin Mừng nhất lăm chịu ảnh hưởng mạnh mẽ từ tiên tri Isaia. Bài tường thuật Chúa Giêsu chịu phép rửa ở sông Giođanô của thánh Matthêo hôm nay là một thí dụ rơ ràng. Nhưng trước tiên chúng ta tập trung suy tư vào bài đọc thứ nhất. Bài đọc này có tên rất thơ mộng : "Bài ca của người tôi tớ trung tín". Người tôi trung được Thiên Chúa chuẩn nhận và có một sứ mệnh đặc biệt : "Đây là người tôi trung Ta nâng đỡ, người Ta tuyển chọn và quư mến hết ḷng. Thần khí của Ta ngự trên nó. Nó sẽ làm sáng tỏ Công lư trước muôn dân" (42,1). Đoạn văn này được vang vọng lại trong tŕnh thuật của thánh Matthêo : "Thần khí Thiên Chúa đáp xuống như chim bồ câu và ngự trên người và có tiếng lớn từ trời phán rằng : "Đây là con yêu dấu của Ta, Ta hài ḷng về Người." (Mt 3,13). Đây là lần thứ nhất chúng ta gặp người tôi tớ. Trong Isaia tất cả có bốn bài ca như thế này. Vậy người tôi trung đó là ai ? Một vài tác giả nói là một nhân vật nào đó rất đặc biệt. Người khác lại nói là toàn thể Israel xét như một dân tộc. Dù thế nào đi nữa, th́ người tôi tớ đó sẽ làm tṛn nhiệm vụ Thiên Chúa trao trong dân Do thái : "Trên ngươi Ta sẽ đổ thần khí của Ta xuống. Nó sẽ làm sáng tỏ Công lư trước muôn dân". Từ quan trọng nhất, nổi bật nhất, an ủi nhất là từ "Công lư". Ba lần trong bài đọc hôm nay nhắc đến từ này : "mang lại Công lư, thiết lập Công lư và làm sáng tỏ Công lư". Đó chắc chắn là nhiệm vụ của người tôi trung Thiên Chúa.

Như thế "Công lư" là từ vĩ đại, chủ chốt trong bài đọc hôm nay, và cũng là từ quan trọng bậc nhất trong toàn thể Kinh Thánh. Các tiên tri đều là phát ngôn viên của Thiên Chúa về Công lư. Họ có nhiệm vụ kêu gọi dân chúng hành động trong công lư, sống công lư. Họ là những nhân viên công lư Thiên Chúa sai đến trong dân. Bổn phận họ là rao giảng thánh ư Chúa trong ḷng xă hội. Mọi người phải được đối xử ngang bằng nhau trong t́nh tương thân, tương ái. Đối tượng cần được công lư che chở hơn hết là những kẻ thấp cổ bé miệng trong xă hội, những kẻ không có đủ tiền trả luật sư hay quan toà, những kẻ đứng góc pḥng xử án để nghe "công lư giả hiệu" phán quyết trên ḿnh, không có quyền lên tiếng tự bênh vực.

Công lư là đặc tính trung tâm Thiên Chúa muốn trông thấy giữa xă hội loài người, đến nỗi, mọi lời cầu nguyện, mọi nghi lễ tôn giáo mà không có Công lư đều là ghê tởm trước mặt Thiên Chúa : "Lễ lạt của các ngươi Ta chán ghét khinh thường, hội hè của các ngươi Ta chẳng hề thích thú, các ngươi có dâng lễ toàn thiêu, Ta không nhận, ḅ béo tốt các ngươi Ta chẳng đoái hoài… Ta chỉ muốn lẽ phải như nước tuôn trào, công lư như ḍng suối không bao giờ cạn (Am 5, 21-24). Mọi thành phần xă hội nhất là những kẻ thiếu thốn phải được hưởng những quyền lợi căn bản như cơm ăn, áo mặc, nhà ở, học hành… Hơn nữa các tiên tri c̣n khơi dạy ḷng khao khát "ngày của Thiên Chúa", khi mọi sự đều được làm mới, Công lư như ánh sáng chiếu vào thế giới đen tối v́ bất công. Isaia đă đặt nhiệm vụ đó cho người tôi tớ trung tín khi ông viết : "Mở mắt cho người mù, mang ra khỏi ngục các tù nhân c̣n bị giam giữ, những ai ngồi trong bóng tối sẽ được xem thấy ánh sáng…" Trong ngày Chúa Giêsu xuất hiện tại bờ sông Giođanô, Ngài đă thấy Gioan làm phép rửa cho các tội nhân. Họ đến để xưng thú tội lỗi và nói lên nhu cầu cần Thiên Chúa giải phóng ḿnh khỏi đủ thứ ngục tù. Tội là một thứ ngục tù ghê gớm nhất, một bệnh mù kinh niên, một kiếp nô lệ tinh thần và thể xác. Chúa Giêsu đă nhập bọn với những người này tự nhận ḿnh là thành phần của họ. Dĩ nhiên Người không có tội và chẳng cần tẩy rửa. Có thể có khoảng cách giữa Ngài và những tội nhân khác, nhưng Người đă chọn liên kết với họ, cùng xuống nước với họ và tỏ ḿnh là một tên nô lệ của đế quốc Roma, gánh chung số phận của dân tộc Ngài. Ngài đích thật là người tôi tớ Isaia nói tới sáu trăm năm về trước.

Chưa hết, khi Ngài tiến đến để chịu phép rửa bởi Gioan, ông này nhận ra ngay vị cứu tinh nhân loại, hoàn toàn trong trắng, vô t́ tích. Đấng Thánh của Thiên Chúa, chẳng cần hối cải, th́ ông đă từ chối thi hành lễ nghi tẩy rửa cho Ngài. Ngài phản đối : "Bây giờ cứ thế đă, v́ chúng ta nên làm như vậy để giữ trọn đức công chính". Giữ trọn đức công chính là sứ mệnh của Ngài kể từ ngày hôm nay. Và phép rửa của Gioan đă được Chúa Giêsu chuẩn nhận. Ông đích thật là tiền hô của Đấng thiết lập Công lư trước mặt muôn dân.

Tuy nhiên, lễ nghi tẩy rửa chỉ là phần nhỏ của tŕnh thuật Matthêo. Cái mà thánh sử muốn nhắm tới là sự hiển linh của Chúa Giêsu. Tiếng vọng từ Trời xác nhận Ngài là Con Thiên Chúa. Đấng thần khí ngự xuống để thi hành những sứ vụ nói trên. Tiếng đó phán ra không phải để Ngài nghe, mà chúng ta, toàn thể nhân loại từ tạo thiên lập địa cho đến tận thế. Ai nghe th́ được cứu rỗi, ngoài ra bị trầm luân. Bởi lẽ nghe th́ được nên người công chính và không nghe th́ vẫn c̣n là tội nhân.

Qua phép rửa của Chúa Giêsu bởi tay ông Gioan toàn thể nhân loại đă có thể sống công chính, bởi mỗi người cũng đă lănh nhận phép rửa và cũng một thần khí đậu trên Chúa Giêsu đă đậu trên mỗi người, và cũng được Thiên Chúa chuẩn nhận là con rất yêu dấu của Ngài.

Khi suy gẫm bài Tin Mừng Chúa nhật 4 Mùa Vọng vừa qua, thánh Giuse đă được thiên thần nói cho hay căn cước đích thực của con trẻ mà bạn ngài đang mang thai. Căn cước đó là thần linh ở với loài người "Emmanuel". Câu hỏi là ở thế nào ? từ đàng xa ? Kính nhi viễn chi ? Đó là cung cách của Thiên Chúa Cựu Ước trên núi Sinai hay của thần Jupiter, Hy lạp trên núi Olympia, mỗi lần hiển hiện là có sấm sét, làm run sợ ḷng người. Emmanuel của Đức Kitô khác hẳn, hiền lành và khiêm nhượng, nhưng không kém phần vĩ đại và thanh khiết - Vĩ đại trong sự khiêm nhượng, thanh khiết trong sự hiền lành. Ngài hoàn toàn mặc lấy thân phận loài người, ngoại trừ tội lỗi. Ngài bước xuống ḍng sông Giođanô nhập bọn với những người tự nhận ḿnh là tội nhân, cần ḷng thương xót thứ tha của Thiên Chúa. Chắc hẳn, lúc ấy trong đền thờ Giêrusalem có ngàn vạn người đến cầu nguyện, dâng hương, những kẻ xứng đáng hơn để Người đến thăm viếng, nhưng không, Ngài đă lội xuống bùn với các tội nhân, tắm chung cùng ḍng nước với họ. Ai có thể từ chối một Thiên Chúa như thế ? Ai có thể làm ngơ giáo lư của Ngài ?

Thực sự, Ngài đă làm tṛn giấc mơ của Isaia : "Đấng thiếp lập công lư" bằng ḷng ăn năn thống hối, hoán cải cuộc sống. Phép rửa nói lên rằng Ngài không dùng bạo lực tàn nhẫn để ép buộc người ta phải ăn ngay ở lành như thiên hạ xưa nay thường quan niệm và đă từng sử dụng. Ngài chọn sống giữa chúng ta, di động giữa nhân loại để lôi kéo ḷng họ về với Thiên Chúa. Ngài trà trộn với những người bị xă hội ruồng bỏ, những tội nhân, những người không thanh sạch, những cùi hủi, nghèo khổ, trả lại nhân phẩm cho họ bằng các cuộc chữa lành để nói lên rằng Thiên Chúa không phải ở xa tít mù khơi trên không trung mà ở trong trái tim mỗi người đúng như tiên tri Isaia đă loan báo : "Nó sẽ không kêu to, không nói lớn, không để ai nghe tiếng giữa phố phường. Cây lau bị giập nó không đành bẻ găy, tim đèn leo lét nó cũng chẳng nỡ tắt đi."

Ngài bước xuống sông, d́m ḿnh vào nước, nước tẩy rửa các tội nhân để tỏ rơ rằng Thiên Chúa đă bước những bước đi trước, công nhận họ là quan trọng trong chương tŕnh của Ngài, trong công cuộc làm cho mọi sự nên công chính, hay nói như tiên tri Isaia "Làm sáng tỏ công lư." Những người đến với Gioan cảm thấy tự ḿnh, họ chẳng có khả năng làm điều đó. Cho nên họ cần Gioan. Nhưng Gioan chỉ là tiếng kêu, chỉ là kẻ chỉ đường, chính Chúa Giêsu mới là kẻ thi hành sự Công chính trên họ, nghe những khắc khoải của họ, và đổ thần khí mới vào linh hồn họ. Vậy th́ thần khí đổ trên Ngài cũng là thần khí chúng ta lănh nhận khi chịu phép Thánh Tẩy.

Thần khí ấy không khi nào rời chúng ta nữa. Ngài có mặt vĩnh viễn trong cuộc đời mọi người để dẫn dắt và thánh hoá linh hồn chúng ta, trừ phi chúng ta cố t́nh phản bội, đuổi Ngài đi v́ không muốn nghe lời Ngài. Nếu như hạnh phúc lớn nhất của linh hồn là được Thiên Chúa ở cùng, th́ chẳng c̣n hạnh phúc nào lớn hơn hạnh phúc của người tín hữu. Kết thúc Tin Mừng, thánh Matthêo kể lại, khi rời môn đệ về trời, Chúa Giêsu hứa sẽ ở với họ mọi ngày cho đến tận thế. Đây không phải là lời hứa suông hay lời nói dối, mà sự thật là như thế. Các môn đệ hoan hỉ trở về nhà tiệc ly, giữ lấy lời hứa ấy. Vậy th́ nhà tiệc ly đó hôm nay là Giáo hội mà thánh lễ này là biểu chứng. Emmanuel của phép rửa chúng ta mừng hôm nay vẫn c̣n đầy ắp trong thánh đường này và trong mọi tâm hồn tôi trung của Chúa. Amen.


Giacôbê Phạm Văn Phượng op  

Con Thiên Chúa
(Mt. 3 13-17)

Đông Ca-mê-lô là tên một cuốn phim hài của Ư. Trong cuốn phim này diễn tả cuộc đối đầu liên tục giữa vị linh mục và ông thị trưởng thành phố. Xem ra hai bên lúc  nào cũng hoạt động sát cánh bên nhau để phục vụ công ích, nhưng cũng luôn luôn bảo vệ quan điểm của ḿnh : một bên là niềm tin Công giáo, một bên là ư thức hệ vô thần. Một trong những cảnh đó, dường như ông thị trưởng muốn thỏa hiệp với tôn giáo, đó là cảnh ông kín đáo đưa đứa con mới sinh đến nhà thờ xin vị linh mục rửa tội. Nhưng đến khi đặt tên thánh cho con, ông lại đưa ra một cái tên là Sta-lin.

Cũng như ông thị trưởng trên đây, ngày nay có nhiều người Công giáo đưa con mới sinh đến nhà thờ xin linh mục cử hành bí tích Rửa tội mà không hiểu ư nghĩa tôn giáo cũng như các cam kết mà bí tích này đ̣i hỏi. Nói khác đi, người ta trở thành Kitô hữu mà không sống cho đến cùng niềm tin tôn giáo của ḿnh. Ông thị trưởng trên đây, cũng có thể nh́n vào bí tích Rửa tội như nhiều người Kitô giáo, họ xem nghi thức này như một thứ ma thuật, bùa chú, có hiệu năng bảo vệ con người khỏi nghịch cảnh và bất hạnh trong cuộc sống. Nhiều người khác cũng có thể nh́n vào bí tích này như một thứ mê tín dị đoan cần phải loại bỏ. Hoặc là có những người Công giáo coi bí tích này đơn thuần chỉ là để rửa tội tổ tông… Vậy đâu là ư nghĩa đích thực của bí tích Rửa tội ?

Chúng ta hăy trở lại ḍng sông Gio-đan bên Pa-lét-tin, nơi Chúa Giêsu đă đến d́m ḿnh trong nước. Tại đây, Gioan Tẩy Giả đă lôi kéo được đông đảo dân chúng đến nghe giảng và tỏ dấu sám hối bằng cách d́m ḿnh trong nước. Chúa Giêsu cũng chen lẫn trong đám đông ấy để xin Gioan thanh tẩy cho Ngài. Nhưng là một người không vương một tội lỗi nào, Chúa Giêsu đến d́m ḿnh trong nước không phai để thể hiện sự sám hối, Ngài muốn nói lên một ư nghĩa khác, đó là loan báo cái chết và sự phục sinh của Ngài : d́m ḿnh xuống nước là biểu hiệu cái chết, lên khỏi nước là loan báo sự sống lại.

Đây chính là ư nghĩa của bí tích Rửa tội. Khi chúng ta lănh nhận phép Rửa tội, Chúa Giêsu cũng muốn chúng ta tham dự vào mầu nhiệm sự chết và sống lại của Ngài. Chúng ta vào đời khi được cha mẹ sinh ra, và vào đạo của Thiên Chúa khi được rửa tội. Trong nghi thức Rửa tội, chúng ta được d́m trong nước hoặc đổ nước trên đầu, một đàng để chỉ việc tẩy rửa khỏi tội tổ tông và mọi tội riêng, một đàng khác, quan trọng hơn là chúng ta được sinh lại làm con cái của Thiên Chúa và gia nhập vào Giáo Hội. V́ thế, Giáo Hội coi bí tích Rửa tội là một cuộc tái sinh, người được Rửa tội trở thành một con người mới. Họ biết được đâu là ơn gọi và định mệnh của con người và đâu là ư nghĩa của cuộc đời.

Có một cụ già, măi tới khi 80 tuổi mới lănh nhận phép Rửa tội. Bắt đầu từ đó cụ sống một đời rất gương mẫu. Hai năm sau, cụ hấp hối, có người muốn biết cụ bao nhiêu tuổi, cụ dơng dạc trả lời : “Tôi mới hai tuổi, 80 năm trước khi rửa tội là những năm chết. Tôi mới bắt  đầu sống thật khi tôi chịu phép Rửa tội”. Thật là chí lư. Chúng ta thấy có một số người, không mừng sinh nhật ngày họ sinh ra vào đời, nhưng mừng ngày họ được chịu phép Rửa tội. Thiết nghĩ điều này rất hay, rất đúng, v́ đây mới là ngày trọng đại, cao quư, như Đức Giáo Hoàng Pi-ô XI đă nói với hàng ngàn thanh niên nam nữ có mặt ở Rô-ma nhân ngày kỷ niệm ngài chịu phép Rửa tội : “Ngày cha chịu phép Rửa tội là ngày cao quư nhất của đời cha. Cũng như  ngày chúng con chịu phép Rửa tội là ngày cao quư nhất của đời chúng con”.

Thật vậy, nhờ bí tích Rửa tội, chúng ta trở thành con Thiên Chúa, không phải chỉ có tiếng, có tên, nhưng thực sự là thế. Chúng ta là con Thiên Chúa và Thien Chúa là cha của chúng ta, một người cha yêu thương chúng ta vô cùng. Ngài luôn nghĩ đến chúng ta, cả khi chúng ta không nghĩ tới Ngài. Ngài luôn ở bên chúng ta trong mọi cảnh huống của cuộc đời, mặc dầu mắt phàm chúng ta không nh́n thấy Ngài. Chúng ta có thể h́nh dung qua câu chuyện sau đây. Báo chí đă tường thuật lại rằng : vào một đêm kia, một đám cháy bùng lên tại một ngôi nhà, trong khi những ngọn lửa phừng phừng bốc lên, người ta thấy người cha, người mẹ và mấy đứa con hấp tấp chạy ra, rồi đứng buồn rầu nh́n ngôi nhà ḿnh bốc cháy. Bất chợt họ nhận ra thiếu mất đứa bé nhất, một đứa bé trai năm tuổi. Bởi v́ lúc chạy ra, thấy khói lửa nghi ngút, nó hoảng sợ lùi lại, rồi leo lên tầng trên. Mọi người nh́n nhau, làm sao đây ? Không thể nào liều lĩnh chạy vào trong nhà bây giờ chỉ c̣n là một ḷ lửa. Làm sao cứu đứa bé được ? Th́ ḱa, đứa bé đứng ở lan can, khóc lóc nh́n xuong kêu cứu. Người cha nh́n lên quát to : “Nhảy xuống đây”. Đứa bé chỉ thấy khói lửa mịt mù, không nh́n thấy cha nó, nhưng nó nghe ra tiếng cha nó, nó liền đáp : “Ba ơi, con không thấy ba đâu cả”. Người cha quát to hơn : “Ba thấy con, con ơi, nhảy xuống đi”. Và đứa bé đă nhảy xuống b́nh an vô sự rơi vào ṿng tay ba nó, v́ ông đă kịp đỡ lấy nó.

Đứa bé đứng trong ngôi nhà bốc cháy ấy lại không phải là h́nh ảnh diễn tả người Kitô hữu đứng trước mặt Thiên Chúa sao ? Trong cơn khốn quẫn, người ấy nghe ra tiếng Thiên Chúa bảo ḿnh : “Hăy tin tưởng vào Ta, hăy nhảy vào ṿng tay của Ta”. Và người Kitô hữu ấy rất nhiều phen đă muốn trả lời : “Chúa ơi, con chẳng thấy Chúa đâu cả” và đă tưởng rằng Thiên Chúa bỏ rơi ḿnh. Không, Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi chúng ta, Ngài bảo chúng ta : “Cha thấy con, con ơi, nhảy đi”. Chúng ta hăy nhảy vào ṿng tay Chúa, nghĩa là chúng ta hăy hết ḷng tin tưởng vào Chúa, Ngài đang mở rộng ṿng tay đón chúng ta.

Chúng ta biết : khi Chúa Giêsu chịu phép rửa, Chúa Cha đă phán : “Đây là con yêu dấu của Ta, Ta hài ḷng về Người”. Chúa Cha hài ḷng về Đức Giêsu, người con yêu quư của Ngài. Người cha trần gian nào cũng thế thôi, đều vui sướng khi người con của ông khởi sự một chức vụ quan trọng, người cha của một bác sĩ, người cha của một tân linh mục, người cha của chú rể trong ngày cưới… niềm vui ấy càng lớn lao hơn khi người con ấy càng vâng phục và tôn kính cha ḿnh. Chúa Giêsu là một người con như thế, nên Chúa Cha hài ḷng về Người. C̣n chúng ta th́ sao ? Chúng ta là con Thiên Chúa, dĩ nhiên rồi, nhưng lúc này đây, nhận định về chúng ta, Chúa Cha sẽ nói thế nào ? Chúa có hài ḷng về chúng ta không hay Chúa phải buồn rầu, đau ḷng và than phiền ?

Tóm lại, ơn cao quư nhất chúng ta lănh nhận được khi chịu phép Rửa tội là ơn được làm con Thiên Chúa. Vậy chúng ta phải luôn cố gắng sống xứng đáng là những người con mà Chúa Cha hài ḷng về chúng ta.


Bernard Huỳnh Hữu Phúc op

“Hăy Sống Ơn Gọi Là Con Cái Chúa”
(Mt 3, 13-17)

Chúa Giêsu đă khởi đầu sứ vụ rao giảng công khai bằng việc lănh nhận phép rửa. Lịch sử cứu rỗi là một cuộc sai đi, từ Đức Chúa Cha qua mầu nhiệm nhập thể, và từ Chúa Giêsu qua Hội Thánh đến mỗi người chúng ta, nhờ sức mạnh và quyền năng của Chúa Thánh Thần. Thánh Thần đă đến khi Chúa Giêsu chịu phép rửa cũng như khi Gíao Hội khai sinh, th́ ngày chúng ta chịu phép rửa, chúng ta cũng bắt đầu cuộc sống cứu rỗi trong Chúa Thánh Thần.

Thế nhưng, một thực tế đáng lo ngại cho Gíao Hội ngày nay là hiện tượng “giải thiêng” ở một số nhóm người, đặc biệt bao gồm cả Kitô hữu. Như vậy, khi những Kitô hữu không c̣n niềm tin nơi Chúa Kitô và tách rời khỏi Gíao Hội, th́ cũng đồng nghĩa chối bỏ mọi cam kết khi lănh nhận bí tích rửa tội.

Tŕnh thuật Tin Mừng của Thánh Matthêu gợi lại h́nh ảnh Chúa Giêsu đứng xếp hàng chung với những người thu thuế, tội lỗi, chờ đến phiên Gioan làm phép rửa cho ḿnh. Tuy nhiên, Gioan đă bối rối và khước từ trước Đấng sẽ ban phép rửa trong Thánh Thần, nhưng Chúa Giêsu đă mời gọi ông cứ làm, dù ông không hiểu, v́ đó là điều hợp với ư muốn của Thiên Chúa. Bởi khi d́m ḿnh thật sâu trong ḍng nước, Chúa Giêsu đă muốn thể hiện một cử chỉ liên đới với nhân loại tội lỗi, một cử chỉ báo trước việc tự hạ đẫm máu của chính Ngài trên thập giá, để cho nhân loại được cứu thoát khỏi tội lỗi và làm con cái Thiên Chúa. Qua hành động này, Chúa Giêsu muốn nói lên sự vâng phục trọn vẹn với Chúa Cha, Ngài đón nhận cái chết như thể hiện đỉnh cao của t́nh yêu: “ Không có t́nh thương nào lớn hơn t́nh thương của người hi sinh tính mạng v́ bạn hữu của ḿnh” (Ga 15,13)

Chúa Giêsu đă sống như một con người sống yêu thương và yêu thương đến độ sẵn sàng thí mạng sống ḿnh v́ người ḿnh yêu. Thật vậy, sau khi chịu phép rửa tại sông Gio-đan, Đức Chúa Cha đă gọi Đức Chúa Giêsu là Người Con yêu dấu đẹp ḷng Ngài mọi đàng. Đây chính là ư nghĩa của phép rửa mà Chúa Giêsu đă thiết lập và uỷ thác cho Gíao Hội, để qua phép rửa ấy, mỗi Kitô hữu cũng sẽ được vinh dự làm con cái Thiên Chúa. Thế nhưng, câu hỏi đặt ra cho mỗi Kitô hữu ngày nay là: “Đời sống đức tin Kitô giáo của mỗi người đă thực sự xứng đáng với danh hiệu làm con Thiên Chúa mà chúng ta đă lănh nhận khi chịu phép rửa hay chưa ?”

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể !

Chúa đă sống trọn ơn gọi làm người chỉ v́ yêu thương nhân loại và muốn con người trở nên con cái Thiên Chúa. Xin cho chúng con luôn biết rằng: “Những ǵ Chúa Cha đă nói với Ngài, Ngài cũng nói lại với chúng con trong phép rửa tội của chúng con”. Qua đó, chúng con ư thức về trách nhiệm làm con cái Thiên Chúa mà luôn trung thành với đức tin vào Chúa Kitô và thể hiện đức tin ấy bằng đời sống chứng tá, đó là giá trị của Tin Mừng. Amen.


Đỗ Lực op

Khi Thánh Giá Xuống Đường
(Mt 3:13-17)

Những sự kiện mới mẻ diễn ra nhanh chóng trong mấy ngày qua được ghi nhận như sau : “Ngày 20.12.2007, giáo phận Hà Nội long trọng cử hành thánh lễ truyền chức linh mục cho 18 phó tế. Cả giáo phận vui mừng v́ có thêm nhiều linh mục. Ngoài những nghi thức truyền chức, giới thiệu, chúc mừng như bao thánh lễ truyền chức khác, th́ thánh lễ hôm nay lại có một điều thật đặc biệt. Ngay sau lời Chúc B́nh An kết lễ, toàn thể cộng đoàn khoảng 5,000 người vừa đi vừa hát lời Kinh Ḥa B́nh tiến ra khu đất Ṭa Khâm Sứ cạnh Ṭa giám mục.” (1) “Trưa ngày 01.01.2008, phố Nhà Chung đă biến thành nhà thờ. Khoảng trên 2000 người đă tụ họp cầu nguyện tại đây. Các cảnh sát đă chặn đầu phố hướng dẫn xe cộ lưu thông theo hướng khác giúp giáo dân biến ḷng đường thành nguyện đường. Đi đầu là thánh giá nến cao và hơn 20 cha đồng tế. Tiếp theo là mấy trăm chủng sinh, nữ tu và hàng ngh́n giáo dân. Nhiều người ở bên ngoài nhà thờ, hai bên lối đi Toà Giám Mục đứng đón đoàn cầu nguyện.” (2)                                      

Chúa đă ra khỏi bốn bức tường nhà thờ, xuống ḷng phố để kêu gọi công lư. Ḷng phố cũng giống như ḍng sông Giođan ngày xưa cần được thân thể Chúa chạm đến để thanh tẩy khỏi bao uế nhơ tội lỗi, nhất tội bất công đang tràn ngập xă hội.

Muốn thấu hiểu sâu xa những diễn biến đó, thiết tưởng cần phải nh́n lại giây phút Chúa Giêsu được ông Gioan Tẩy giả làm phép rửa trong ḍng sống Giođan ngày xưa.

BẢN HỢP CA TUYỆT VỜI

Thuở ấy từ Galilê, Chúa Giêsu đă đến với ông Gioan để được thanh tẩy. Trong Tin Mừng Mathêu, phép rửa Chúa Giêsu đánh dấu giai đoạn chuyển tiếp từ Cựu sang Tân Ước, từ Gioan Tẩy Giả tới Chúa Giêsu. Ông đă nhiệt t́nh dọn đường cho Chúa. Một cuộc đối thoại ngắn như tiếng hát hai bè trầm bổng khác nhau, nhưng cùng chung một ḥa điệu. Đó là đặc điểm của Tin Mừng thứ nhất. Chỉ tin mừng Mathêu mới cho nghe thấy cuộc gặp gỡ trực tiếp giữa Cựu và Tân ước.

Khuôn mặt Gioan nổi bật với lời giảng và phép rửa ông thực hiện cho muôn dân. Ông tuyên bố không có khả năng cởi giây giầy cho Người. Ông Gioan, “cựu ước,” tự đặt ḿnh làm người đầy tớ Chúa Giêsu, “tân ước.” Cuộc đối thoại mạc khải thực tế ông Gioan ư thức Chúa cao trọng và quyền năng hơn ông. Người đang đến và sẽ làm phép rửa trong Thánh Linh.

Chiều theo ư Chúa, ông Gioan miễn cưỡng chấp nhận Người đứng giữa các tội nhân cho ông rửa, “để giữ trọn đức công chính.”(Mt 3:15) Trong Tin Mừng Mathêu, giữ trọn thường chỉ về việc hoàn thành lời ngôn sứ, và sự công chính nói về hành vi đạo đức phù hợp với ư Thiên Chúa. Tuy nhiên, trong những câu 5:6 và 6:33, h́nh như công chính có nghĩa là việc Thiên Chúa cứu độ. “Giữ trọn đức công chính” là quy phục theo kế hoạch cứu độ nhân loại của Thiên Chúa. Muốn thế, Chúa Giêsu phải đồng hóa với tội nhân. Đó là lư do tại sao Người chấp nhận phép rửa của Gioan. (3)

Nhưng trước tiên người mạnh nhất phải được người yếu nhất làm phép rửa. Chính Con Thiên Chúa sẽ đầm ḿnh trong ḍng nước loài người. Dường như ơn cứu độ phải xây dựng bắt đầu từ thực tại mỏng ḍn và hư hỏng, đúng như ngôn sứ Isaia nói :

“Đây là người tôi trung Ta nâng đỡ,
là người Ta tuyển chọn và quư mến hết ḷng,
Ta cho thần khí Ta ngự trên Người;
Người sẽ làm sáng tỏ công lư trước muôn dân.
Người  sẽ không kêu to, không nói lớn,
không để ai nghe tiếng giữa phố phường.
Cây lau bị giập, Người không đành bẻ gẫy,
tim đèn leo lét, cũng chẳng nỡ tắt đi.
Người sẽ trung thành làm sáng tỏ công lư.”(Is 42:1)

Chính tại nơi và lúc chịu phép rửa, cuộc gặp gỡ thần kỳ đă diễn ra giữa Thiên Chúa và con người. Chính trong giây phút đó, Gioan đă thấy Chúa Giêsu đem đến cho nhân loại một phép rửa trong Thánh Linh và lửa, hoàn toàn khác với phép rửa trong nước do ông thực hiện. Sự khác biệt vô cùng giữa công việc của Gioan và của Đấng đến sau ông là khúc nhạc dạo cho ngày lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa hôm nay.

Chúa Giêsu không đặt lại vấn đề Gioan đă nói ǵ về Người, v́ tiếng nói từ trời cao sẽ làm chứng Người là Thiên Chúa. Nhiều người bàn về cử chỉ khiêm tốn của Chúa Giêsu khi chịu phép rửa. Nhưng trước tiên, đó không phải là một gương nhân đức. Đó là một thực tại khôn sánh đă ban tặng cho ta để chiêm ngắm Đấng làm cho chúng ta sống khiêm tốn. Sau khi Chúa chịu phép rửa, khi bầu trời mở ra, chúng ta biết khoảng cách giữa Thiên Chúa và con người. Thiên Chúa và con người hoàn toàn khác nhau, nhưng rất gần gũi nhau. Lịch sử nhân loại gặp gỡ vĩnh hằng. Nhân loại thoát khỏi cảnh cô liêu. Nhân loại vượt lên trên sự thù nghịch đă chia cắt họ với Thiên Chúa cũng như chính ḿnh. Nhân loại đươc giải thoát khỏi tai họa. Nhân loại hiểu biết về Thiên Chúa, đồng thời ư thức về sự cao cả của ḿnh.

Những dự kiến này h́nh như quá lư thuyết và trừu tượng. Nhưng ít nhất, cụ thể phép rửa nhắc lại, khi làm người, Chúa Giêsu Kitô đă làm cho ta trở nên người và gần Thiên Chúa hơn.

CÔNG LƯ VÀ TỪ BI

Khi thánh giá xuống đường hay Chúa Giêsu xuống ḍng sông Giođan, Chúa “sẽ trung thành làm sáng tỏ công lư ... cho đến khi thiết lập công lư trên địa cầu.”(Is 42:3.4) Nhưng phải chăng công lư là sửa phạt tội nhân và ân thưởng chính nhân ? Rơ ràng đó không phải là tư tưởng của Thiên Chúa và Chúa Giêsu. Thánh Têrêsa Hài Đồng viết : “Vui chừng nào khi nghĩ Thiên Chúa là Đấng công chính. Nói khác, Người cho phép các yếu đuối xảy ra và hoàn toàn hiểu biết sự ḍn mỏng của thân phận con người chúng ta”. Bằng chứng Người đă đồng hóa với tội nhân trong ḍng sông Giođan.

Nh́n vào thực tế, chúng ta mới thấy sự công chính của Thiên Chúa là ḷng từ bi của Người. Sự từ bi của Người là sự công chính. Một Thiên Chúa chỉ công b́nh mà thôi, có lẽ không công chính. Lư do v́ chúng ta không bao giờ có thể mang được gánh nặng của sự công b́nh đó. Thánh Thomas viết : “Trong mọi công tŕnh của Thiên Chúa ... bao giờ cũng có ḷng từ bi. Chính v́ thế, từ ḷng sung măn thiện hảo, Chúa ban dư dả cho tạo vật tất cả mọi sự thuộc về chúng hơn là xứng với những ǵ chúng đáng có.” (4) Đây là một điều mới lạ trên thế giới.

Nếu chúng ta không nghiệm thấy ḷng thương xót Chúa qua bàn tay các môn đệ Chúa Kitô, th́ họ không phải là môn đệ đích thực của Người. Họ sống trong một nền luân lư cổ hủ, “mắt đền mắt, răng đền răng,” “ḥn đất ném đi, ḥn ch́ ném lại” ! Công lư và ḷng thương xót là những đức tính của Thiên Chúa. Đó là những nguyên lư vĩnh hằng. Sự công chính của Thiên Chúa là một nguyên lư nền tảng. Ḷng từ bi của Thiên Chúa là nguồn cội sinh ra mọi phúc lành cho nhân loại và là nguyên lư cho việc cứu chuộc nhân loại. Công lư đ̣i hỏi h́nh phạt. Ḷng từ bi đ̣i tha thứ. Cả hai đều được ḥa giải trong sức mạnh hiệp nhất của Chúa Giêsu cứu thế.

Chúa sống cuộc đời b́nh lặng, không dức lác ồn ào. Người không nhẫn tâm cũng chẳng bạo động, nhưng cả cuộc đời luôn hướng về vương quốc công chính. Để xây dựng vương quốc công chính, Chúa Giêsu phải chết để đền bù tội lỗi nhân loại. Nhờ đó, Người mới dung ḥa hai nguyên lư hầu như trái ngược nhau : từ bi và công lư. Không có việc chuộc tội đó, không bao giờ có thể thỏa măn những đ̣i hỏi của công lư và làm vui ḷng Thiên Chúa. Đó là lư do tại sao Chúa Cha vừa làm chứng vừa giới thiệu cho nhân loại: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài ḷng về Người.”(Mt 3:17)

Chúa Giêsu sẽ ǵm ḿnh trong ḍng nước để tỏ t́nh liên đới với nhân loại, một nhân loại không thể phủ nhận chính ḿnh, một nhân loại đầy yếu đuối và cần đến ơn cứu độ. Nếu nhân loại không cần ơn cứu độ, Thiên Chúa cũng chẳng đến trọ nơi trần gian để cải hóa và làm cho họ lớn lên. Nhưng Người đă sống những ngày tuyệt vời nhất trên trần gian. Người hoàn thành công cuộc cứu độ. Người kết thân với những người yếu nhược và gánh lấy tội lỗi nhân loại. Nhờ thế, Chúa Giêsu tỏ lộ nhân tính của Người. Do đó, Người cho thấy điều quan trọng chính là con người. Người không phủ nhận, khinh thường nhân loại, cũng chẳng chối từ thân phận làm người. Mọi sự nơi con người đă đụng chạm đến ơn cứu độ của Thiên Chúa, khi Chúa Giêsu ngụp lặn trong ḍng sông Giođan. Tất cả đă được cứu độ, v́ thần tính đă chạm đến nước rửa các tội nhân. Chúa Giêsu đă đưa cả nhân loại vào thời kỳ viên măn.

Đó chính là điều Chúa Giêsu đă thực hiện. Đó là đặc điểm của toàn thể Tin Mừng. Việc làm công khai của Người là ǵm ḿnh trong ḍng sông Giođan. Người không bắt đầu bằng một bài diễn văn soạn sẵn, cũng chẳng lên giọng kết án phong tục thời đại ...Nhưng khi Chúa chịu phép rửa, có một cuộc biến đổi khác lạ. Đó không phải là cuộc đối kháng giữa cái mới và cái cũ. Chính khi Chúa Giêsu trao đổi với Gioan là lúc lịch sử tiếp diễn, chứ không cách quăng. Ông Gioan loan báo sẽ có phép rửa mới trong Thánh Linh và lửa nơi Chúa Giêsu. C̣n ông Gioan chỉ làm phép rửa cổ xưa theo lối cựu ước. Đáng lư cái mới phải thay thế cái cũ. Cái mới phải hủy diệt cái cũ. Nhưng Chúa Giêsu bắt đầu bằng cách để cho giao ước cũ đi tới tận cùng. Chúa nhận phép rửa Gioan. Nhờ vậy, Người bắt đầu có thể xác định vị trí của ḿnh. Từ đó, cái mới có thể kế tục, đồng thời cho thấy một cái ǵ hoàn toàn khác biệt. Chúa Giêsu hoàn thành lịch sử nhân loại. Người không phủ nhận cũng không khinh miệt nó. Nhân loại là một thực tại quan trọng, đắp nền cho một cuộc sống mới.

Cuộc sống mới đó bắt đầu từ phép rửa “trong Thánh Linh và lửa.”(Mt 3:11) Đây là con đường cải tạo đích thực. Chỉ Thánh Linh mới có thể biến đổi chúng ta. Phần c̣n lại, chúng ta chỉ cần tự sắp đặt cho đẹp mắt hơn. Trong Sáng Thế Kư, thần khí hay hơi thở Thiên Chúa đă bay lượn trên mặt nước để bắt đầu công cuộc tạo dựng trời đất. Nay Thần Khí tỏa bóng trên Chúa Giêsu khi Người bắt đầu sứ mệnh làm sáng tỏ hành động cuối cùng của Thiên Chúa trong việc tái tạo và cứu chuộc thế gian. Chúa Giêsu là Ánh Sáng Muốn Dân, hằng làm đẹp ḷng Thiên Chúa và được sai đi khỏi biên giới Israel. Người là Người Đầy tớ bắt đầu giăi “ánh sáng” là đạo lư đến các dân tộc khác, “dân các hải đảo xa xăm”.  Ánh sáng là t́nh yêu của Thiên Chúa Israel bao trùm cả vũ trụ, Thiên Chúa của Giao ước mà các dân nước khác không nghe biết. Họ sẽ được giải thoát khỏi cơn u mê và sợ hăi. Thiên Chúa làm cho giao ước thánh vượt ngoài biên giới Israel. Người được Thiên Chúa tuyển chọn sẽ bắt đầu nhập thế để ôm trọn cả vũ trụ.

KHẮP NẺO ĐƯỜNG QUÊ HƯƠNG

Từ Hà Nội tới Sàig̣n, ngọn lửa công lư đă thắp lên ! C̣n ǵ cảm động và ư nghĩa hơn khi thấy Thánh Giá dẫn đầu đoàn người cầu nguyện cho công lư thực hiện trên mảnh đất quê hương !  H́nh ảnh vừa dịu dàng vừa hiên ngang như Chúa Kitô vào thành Giêrusalem vậy. Một khi Chúa Kitô đă chạm xuống ḷng đường, ánh sáng công lư không thể không tới. Ḍng sông Giođan cũng đă biến đổi từ ngày thân xác Chúa chạm đến !

Tin mới nhận : Thứ Sáu 11/01/2008 vừa qua, “hơn 5000 anh chị em giáo dân, những người thân sơ, những người Công Giáo và cả anh chị em không Công Giáo đă đến nhà thờ Ḍng Chúa Cứu Thế Sàig̣n, số 38 đường Kỳ Đồng để nói lên t́nh hiệp thông với anh chị em thuộc giáo xứ Thái Hà, Ḍng Chúa Cứu Thế Hà Nội; để dơng dạc lên án những bất công và yêu cầu nhà cầm quyền thi hành chính những luật lệ do họ đưa ra.

Trong buổi Thắp Nến canh thức kéo dài trong 2 giờ đồng hồ từ 7 giờ tối đến 9 giờ tối, Cha Tôma Phạm Huy Lăm, Bề trên chính xứ, Tu viện trưởng Tu viện Ḍng Chúa Cứu Thế Sàig̣n đă chủ tế trong thánh lễ cùng 23 linh mục Ḍng Chúa Cứu Thế, 2 linh mục ḍng Đa Minh, 2 thầy phó tế và toàn bộ các thầy trong Học Viện Ḍng Chúa Cứu Thế Sàig̣n.” (5) H́nh như thấy ngày tháng đă đong đầy đau khổ, nên Thiên Chúa muốn công lư phải được thực thi giữa ḷng dân tộc hôm nay. Chẳng lẽ nguyện vọng và quyền lợi dân tộc cứ bị chà đạp măi ?!

Đứng trước những đ̣i hỏi lớn lao của toàn dân, bạn có thể giữ thái độ bàng quan măi được không ? Gm Desmond Tutu từng nói : “Nếu giữ thái độ trung lập trong những hoàn cảnh bất công, bạn đă chọn đứng về phía kẻ đàn áp. Nếu con voi dẫm lên đuôi con chuột và bạn nói bạn đứng trung lập, con chuột sẽ không hiểu được thái độ trung lập của bạn có nghĩa ǵ.” (6) Tuy vẫn không ra ngoài nguyên tắc và lư tưởng từ bi, bạn cũng không  nên để cho kẻ thống trị lợi dụng như một phương tiện bóp nghẹt mọi nguyện vọng. Theo Chúa xuống đường, ta có thể thanh tẩy xă hội khỏi những tội ác bất công. Chúng ta tôn trọng nhà cầm quyền nào biết bảo vệ quyền lợi cho dân và thi hành công lư. Đó là lư do cho họ được hiện hữu và hoạt động. Họ quên vai tṛ của người đầy tớ nhân dân, để ngang nhiên chiếm đoạt tài sản của dân oan và Giáo hội. Bản Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền họ đă kư nhận và đưa vào Hiến pháp có giá trị ở chỗ nào ?

Nhân dịp kỷ niệm 60 năm ngày Bản Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền, Tgm Silvano Tomasi, quan sát viên thường trực của Ṭa thánh tại LHQ tuyên bố : “Sáu muơi năm sau ngày bản tuyên ngôn ra đời, nhiều thành phần trong gia đ́nh nhân loại vẫn c̣n xa vời không được hưởng các quyền lợi và các nhu cầu căn bản của ḿnh. Sự an toàn cho con người vẫn c̣n chưa được đảm bảo. Ngày kỷ niệm 60 năm nên được dùng để nhấn mạnh rằng mỗi con người, trong cương vị cá nhân hay thành viên của một cộng đồng, có quyền lợi và trách nhiệm phải bảo vệ và thực thi mọi quyền của con người.” (7)

Chính v́ không tôn trọng quyền con người, các nhà cầm quyền mới thi nhau trấn áp dân oan để bảo vệ quyền lợi phe đảng ḿnh. Làm sao xă hội có ḥa b́nh để người dân an tâm làm việc cho nước giàu dân mạnh, nếu họ bị chà đạp như vậy? Tgm Tomasi nhắc lại một chủ đề Đức Thánh Cha đă đưa ra trước đây : “Tôn trọng mọi quyền con người là nguồn phát sinh ḥa b́nh.” (8) Có được tôn trọng, con người mới xác định được vị trí và phương thức đóng góp với mọi người chung quanh. Cá nhân hay tập thể cũng vậy. Thật thế, “ḥa b́nh không những được xây dựng trên sự tôn trọng nhân quyền, nhưng c̣n trên sự tôn trọng quyền của các dân tộc, đặc biệt là quyền sống độc lập.” (9)

Theo nữ tu Miriam Díez i Bosch, Ḍng Đa Minh, nhân quyền bị đe dọa nếu không nh́n nhận sự thật về con người vượt trên và ngoài những khác biệt về văn hóa hay lịch sử. (10) Sự thật đó là con người được Thiên Chúa ban cho quyền làm người. Đă là người, ai cũng có một bản tính. Quyền làm người phát sinh từ bản tính con người, chứ không từ truyền thống hay cơ chế xă hội. Bản tính ấy do Trời  ban cho, chứ không phải do cha mẹ hay nhà nước. “Chỉ khi đối thoại với Thiên Chúa, con người mới t́m ra sự thật về ḿnh, từ đó mới t́m thấy nguồn hứng khởi và tiêu chuẩn lập kế hoạch cho tương lai thế giới.” (11) Đó là một vinh dự, nhưng cũng là một trách nhiệm của con người, nhất là những ai đang nắm quyền trong xă hội và Giáo hội.

Tóm lại, khi Chúa Giêsu bước xuống ḍng sông Giođan, tất cả đều biến đổi v́ nguồn ân sủng lớn lao đă tuôn trào từ thân thể Chúa. Ḍng sông đă chứng kiến cảnh Chúa Cha tấn phong Chúa Giêsu trong quyền lực Chúa Thánh Thần. Từ ḍng sông Chúa cất bước ra đi rao giảng Tin Mừng. Cũng giống như ḷng sông Giođan, ḷng phố hôm nay trên quê hương yêu dấu cũng đang đón nhận bóng Thánh Giá. Công lư đang trỗi dậy từ những bước chân các môn đệ Chúa Kitô hiên ngang bước theo Thày.

Lạy Chúa, cảm tạ Chúa đă đánh thức dân tộc và Giáo Hội Việt Nam. Xin Chúa ban thêm ân sủng và nghị lực cho các môn đệ Chúa đang tranh đấu cho công lư và ḥa b́nh khắp nơi. Amen. (đỗ lực  10.01.2008)

 

1. http://www.vietcatholic.net/News/Html/50102.htm

2. http://www.vietcatholic.net/News/Clients/ReadArticle.aspx?Id=50604

3. x.The New American Bible 1991:1013.

4. Thomas Aquinas. The “Summa Theologica” Part I QQ I.-XXVI. Vol. 1.

5. http://www.vietcatholic.net/News/Html/50958.htm

6. http://www.tentmaker.org/Quotes/justicemercyquotes.htm

7. http://www.catholicnewsagency.com/new.php?n=11374

8. ibid.

9. Toát Yếu Học Thuyết về Xă Hội của Giáo Hội, 157.

10. http://www.zenit.org/article-21471?l=english

11. Toát Yếu Học Thuyết về Xă Hội của Giáo Hội, 452.